Tôi gặp lại em...
Nụ cười đó đón tôi ở ga, chúng tôi nắm tay nhau như thể đã quen nhau từ bao giờ. Từ giây phút đó, chúng tôi chỉ nhìn vào mắt nhau để hạnh phúc qua đó mà vô hình trao nhau.
Suốt ngày hôm đó và những ngày tiếp theo, chúng tôi trao nhau những cảm giác tuyệt vời.
Chúng tôi bên nhau, nhìn nhau và không cần thế giới bên ngoài. Lần này, tôi không hồ nghi nữa, tôi đã có một tình yêu thực sự khi ở bên kia sườn dốc đời. Một tình tình yêu quá dài so với kiếp sống, không biết tôi có phải nhìn cảnh chia tay nó không?
Rồi cũng phải đến lúc tôi và em đếm từng phút để cùng nhau lên chuyến tàu nặng nề. Rồi tôi cũng cố vớt vát chăm sóc em vì còn lâu lắm nữa mới lại được gặp em. Thời gian ngắn lại, thương yêu đầy lên thành những giọt lệ long lanh trên mắt em, những giọt sầu biệt ly như vậy chưa ai cho tôi trong suốt nửa đời người.
Bây giờ em đã làm gì? Em có nghĩ tới tôi chăng? Bao giờ tôi được dắt tay em qua ngưỡng cửa nhà tôi để chúng tôi được bên nhau mãi mãi? Liệu số phận khắc nghiệt của tôi có cho em được dựa vào vai tôi và cùng nghe tiếng trẻ bi bô vui đùa?



Than ôi!!!!
Trả lờiXóa