Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

I HAVE A DREAM...

Tôi đã từng mơ ngày cùng em đi chụp ảnh cưới, loay hoay cố tìm cho mình một nụ cười xứng đáng với nụ cười mê hồn của em... Chuyện đó sẽ không thành sự thật.

Tôi đã mơ được đưa em về nhà, giới thiệu với họ hàng, thuyết phục con trai tôi chấp nhận người như em. Việc này đã thành hiện thực.

Tôi đã mơ hàng tháng được nghe em "báo cáo" việc chi tiêu gia đình, gồng mình cho một gia đình hạnh phúc... Giấc mơ này còn rất nham nhở...

Tôi đã mơ được mắng em khi em cứ làm mọi việc khi mang bầu. Em khóc, và em nói rằng... khóc vì hạnh phúc - đúng là mơ!

Tôi đã mơ thấy em với đứa con trai bi bô học nói :"Bò, con bò..." - "Bòòòòòòò!", "Đây là con chóóó!" - "Chóóóóóóó!"...

Tôi sẽ mơ....

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Tôi sẽ giành blog này để viết tiếp những cuộc tình trong quãng đời thừa này...

Đêm nay, tôi lai không thể ngủ vì nhớ em - người mà mấy ngày qua tôi sống bằng sự khinh bỉ.
Em à!

Chỉ trên cái blog tưởng như đã bị lãng quên này tôi mới gọi "em"... Đau xót vô cùng!

Tôi chỉ buồn vì cách cư xử của em thôi, sao em lại cứ tự vứt bỏ mình như vậy?

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Tôi gặp lại em...

Nụ cười đó đón tôi ở ga, chúng tôi nắm tay nhau như thể đã quen nhau từ bao giờ. Từ giây phút đó, chúng tôi chỉ nhìn vào mắt nhau để hạnh phúc qua đó mà vô hình trao nhau.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Anh gọi đó là "đêm tân hôn"...

Tôi không phải là lần đầu tiên của anh nhưng tôi ước sao mình là người cuối cùng của anh...

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Tình yêu không có tuổi...

      Ấn tượng đầu tiên về anh trong tôi là nụ cười... Nụ cười đó đã làm sống lại trong tôi những cảm xúc đã chết lặng từ lâu.
Cuối cùng, tôi cũng gặp em.

Tôi không muốn gặp em nơi sân ga, bởi tôi không thuộc típ lãng mạn màu mè, mà nhỡ khi em hôn tôi thật nơi đó.

Đến nơi hẹn, tôi đứng nhìn em lâu lắm mà không dám bước tới, cảm giác duy nhất lúc đó là: Em không phải là người dành cho tôi.